TOUCH THE DREAM
Anh ta là một chàng trai cao lớn, có râu quai nón, mang ba lô rất to và nói một thứ tiếng khác chúng tôi.
Anh ta bước vào chợ nhỏ và thị trấn vùng cao với hàng trăm ánh mắt kỳ lạ...
Đó là một người nước ngoài,
Tôi dành hết tất cả những lòng dũng cảm và quyết tâm của mình để nói từ "He lô", tay chân run rẩy, tim đập thình thịch.
Thằng nhóc 7 tuổi đó đã biết thế nào là mở lời nói "tiếng Tây, tiếng gió" - từ mà mẹ tôi hay dùng để chỉ những người biết nói tiếng Anh.
Ước mơ,
Ước mơ lúc ấy của tôi thật đơn giản - Được kết bạn với nhiều người ngoại quốc nhất có thể...
7 NĂM SAU
4 điểm - số điểm môn học tiếng Anh đầu tiên tôi nhận được sau những ngày đầu chuyển vào Sài Gòn học, một trong những học sinh tệ nhất của lớp về môn tiếng Anh.
4,5,4,5,6 vẫn liên tục đều đặn những tháng sau.
7,8, đó là những con số đầu tiên tôi có được sau những ngày được dì tôi chở đi học thêm trong những đêm mưa và giông sét khắp cung đường từ Ấp 6 sang Ấp 1.
Tôi đã thử rất nhiều cách rồi: Flashcard, Khóa học Online, Youtube, Nghe nhạc,... nhưng vốn tiếng Anh của tôi không nhiều, vẫn lẹt đẹt cho đến năm lớp 10, năm đầu tiên nhà trường tổ chức cho học giao tiếp với một giáo viên nước ngoài - một big fan của Spurs.
Không hiểu bằng cách nào, cuối năm học đó, tui vẫn may mắn ẵm luôn giấy khen dành cho top học sinh học tốt - Có lẽ điều đó đến từ tư duy trong một cuốn sách tôi khá tâm đắc - Effortless English của A.J.Hoge.
Cuốn sách dạy tôi rằng: Chúng ta sinh ra, tiếp xúc ngôn ngữ bằng cách nghe và nói, vì vậy hãy thử học tiếng Anh theo cách đó xem sao? - Tôi luyện nói với chính bản thân mình bằng những tâm sự hằng ngày, những chuyện xảy ra hằng ngày, quan điểm của bản thân hằng ngày, luyện phát âm qua Google Dịch. May mắn thay...
Tôi dần học cách nghe và nói, viết, đọc từng ngày qua việc để mọi thứ tự nhiên, tôi dần có những người bạn nước ngoài bằng vốn tiếng Anh chưa hoàn hoản của mình.
14 NĂM SAU
Kể từ ước mơ ngày bé đó đến nay, tệp bạn và khách hàng của tôi cũng may mắn khá nhiều: Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Đài Loan, Philippines, Mỹ, Canada, Ấn Độ, Iran.
May mắn thay, tôi còn được giúp đỡ của anh Phúc - CEO của HP Academy - Một chuỗi trung tâm tiếng Anh dạy tiếng IETLS bằng lòng nhiệt thành, thực chất và không thể nào quên slogan của ảnh: "HP là nhà" anh Phúc nhỉ.
Đến hiện tại, tôi vẫn cho rằng bản thân cần cải thiện tiếng Anh nhiều khi ước mơ của tôi bây giờ là có thể giao tiếp hoàn hoản như người bản xứ, tôi mê cái cách Annie - một người bạn Canada gốc Á của tôi nói chuyện tiếng Anh, giọng cô ấy truyển cảm hứng, bắt tai, hấp dẫn, nhanh nhưng rất giàu cảm xúc.
Let's see ha, chúng ta cùng cố gắng thử nhé!

Nhận xét
Đăng nhận xét