120 TRIỆU TIỀN HỌC PHÍ?! - NHIỀU NĂM QUA MÌNH ĐÃ LÀM GÌ?
Quá khứ.
Rời xa quê hương với một mục tiêu duy nhất là đi du học sau cấp 3, gia đình khá giả, cuộc sống của thằng nhóc đó màu hồng cho đến khi biến cố đến, nợ, áp lực gia đình, học tập, một Sài Gòn xa lạ.
Rồi thằng nhóc đó cũng dần vượt qua bằng cái mà nói gọi là sức mạnh của sự ngây thơ: ngây thơ trong cách suy nghĩ về hoàn cảnh bản thân, gia đình, cách đối nhân xử thế... nó dùng nước mắt để xoa dịu tất cả, nước mắt trong hằng đêm nhớ gia đình, nước mắt khi ngước lên trời cao, nhìn ánh trăng và thầm mong mẹ nó cũng đang nhìn ánh trăng đó... và hai mẹ con được nhìn thấy nhau sau vài năm xa cách.
Nhưng.
Những giọt nước mắt cứ dần vơi, thay thế bằng một thằng nhóc lì đòn, gai góc, cười nhiều, tích cực? Từ khi nào, nụ cười có nó không chỉ cười cho nó mà đó còn là động lực giúp nó đối diện với những điều mới mẻ trong cuộc sống mà không có một người nào định hướng cho nó, thời điểm đó... nó không cha, không mẹ và không một chỗ dựa cho tinh thần của một thằng nhóc vừa bước đến tuổi dậy thì. Từ khi nào, nụ cười đó dành cho những người như nó, những người khó khăn hơn nó gấp vạn lần, cho những người muốn lấy nó làm động lực trong cuộc sống, cho những người thương yêu nó và muốn giúp đỡ nó... có lẽ cách duy nhất khi bạn nhìn thấy nó lúc đó là nụ cười của một thằng nhóc lùn, đen, mắt sáng và mấy chiếc răng khểnh.
Hiện tại.
Vài năm sau ngày nó lại rơi nước mắt trước ngôi trường nơi đã tôi luyện nó thành một người mạnh mẽ, nó bước vào ngưỡng cửa Đại học mà không một xu dính túi - 120 triệu tiền học phí 4 năm, nó lấy đâu ra từng đó? [*]
Nhưng.
Nó xong hết rồi, đồ án môn học, đồ án tốt nghiệp, một vài thứ nghiên cứu, 1 giải nhất quốc gia, 2 giải ba quốc gia, 1 nghiên cứu khoa học, vài bài báo nho nhỏ, hỗ trợ hơn 140 sinh viên khó khăn,... nó học, nó làm, nó cải thiện bản thân, nó làm được rồi các bạn à.
[*] Content Writer cho Thế Giới Di Động, Startup TOSPAN, AIVOS, Học bổng trường, Data Analyst, Inspector, Giải thưởng cấp quốc gia.
Hôm nay.
Nhìn lại một quãng đường dài mà thằng nhóc đã trải qua: ngây thơ, nước mắt, nụ cười, thành quả có lẽ thứ đọng lại duy nhất trong nó đó là... nó đã là một người đàn ông tốt, biết yêu thương giúp đỡ mọi người, biết tôn trọng tất cả mọi người, biết yêu gia đình của nó, biết hi sinh, suy nghĩ và đặt bản thân mình vào vị trí của người khác để có cái nhìn toàn diện, hiểu và đồng cảm với họ hơn.
Tương lai...
Mình để dấu 3 chấm ở đây vì cũng sợ nói trước bước không qua á.
Nhưng...
Mình luôn mong muốn một ngày, mình có thể tạo công ăn việc làm cho nhiều người, giúp đỡ người nghèo, hỗ trợ các em học sinh, các bạn sinh viên khó khăn để các bạn ấy có cơ hội được học và trở thành một ai đó để sau này quay lại giúp đời. Mình muốn là niềm cảm hứng cho sự nỗ lực của nhiều người, là hình mẫu cho gia đình mình sau này.
Có lẽ vì mình muốn nhiều như thế nên mình sẽ phải cố gắng gấp nhiều lần hiện tại, và đó cũng là điều duy nhất mình chắc chắn khẳng định. Mình sẽ cố gắng thật nhiều hơn nữa!
Cảm ơn
lời cảm ơn này không có dấu chấm câu, vì quá nhiều sự cảm ơn mình cần/phải/nên gửi đến mọi người và không bao giờ kết thúc, với những anh chị đã yêu thương em, gia đình, bạn bè và những người đặc biệt khác nữa. Mọi lời nói dù chỉ một ý nhỏ, em đã hiểu được mọi người vẫn còn quan tâm em, đó là lời cảm ơn lớn nhất mà em có thể nói được ngay lúc này...
Sài Gòn, 20/04/2022
by Sundra


Nhận xét
Đăng nhận xét