CUỘC SỐNG SINH VIÊN XA NHÀ_ĐÔI BÀN TAY
SINH VIÊN XA NHÀ_ĐÔI BÀN TAY
Đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc về gia đình chợt lướt qua...
Bà cụ mắt nhìn bất thần trên con đường tấp nập xe cộ, ánh mắt chứa đầy sự vô vọng, bà ngước mắt nhìn tôi phía sau, tiếng "Cháu ơi" sao nghe thân thường quá, đôi tay bà run run nắm lấy tay tôi, nở một nụ cười hiền hậu "Cháu dẫn bà qua đường nhé". Dòng xe vẫn cứ thế tấp nập, dòng người vội vã, nhưng trong lòng tôi sao lo lắng quá, khoảng cách giữa hai bên đường sao xa xôi đến thế...
Từ bao lâu tôi đã chưa nắm bàn tay chai sạn pha chút mềm mại của người phụ nữ đã bước đến tuổi xế chiều, cùng khoảng thời gian đó, cũng đã lâu tôi chưa nắm chặt đôi tay của mệ tôi [1], đôi bàn tay đã nuôi lớn cả một tuổi thơ tôi. Ngày tôi còn ở đó, những buổi chiều mệ đi chợ về với những món quà nhỏ, kẹo cu đơ [2], trái cây, nước ngọt hay một chiếc xe đồ chơi [3] hay chỉ là miếng đùi gà luộc hàng xóm cho dịp đi cỗ về, cũng đủ là tôi chạy lon ton khắp nơi vì vui sướng.
Ngày tôi còn ở đó, mệ còn nhờ nhổ tóc bạc, "mười sợi một ngìn", tôi còn trả giá ít hơn để có tiền mua bánh kẹo. Mái tóc mệ đẹp lắm, ngắn nhưng đen tuyền, thiệt tình tìm được một vài sợi tóc bạc khó lắm, nên lần nào cũng vậy, tôi chẳng đủ tiền mua gói kẹo trứng khủng long mà tôi yêu thích hay thậm chí một bịch [4] đồ chơi lắp ráp robot 2.000đ cả. Nhưng thời gian chẳng chờ đợi một ai cả, khoảnh khắc tôi được nhìn mệ qua đoạn videocall [5]...mái tóc đã bạc trắng cả đầu...
![]() |
| "Hidden Smile in Vietnam" - Réhahn |
Cứ mỗi lần mệ gọi, đều là những câu hỏi được lặp lại "nay ăn gì", "khỏe không cháu", "học hành sao rồi". Đôi khi tôi cũng tự hỏi, tại sao luôn là những câu hỏi như thế mà ngày nào mệ cũng gọi ? Vẫn những câu hỏi đó, nhưng hôm nay trước khi mệ tắt máy vội vã, mệ nói "Chỉ cần nghe giọng mày thôi, là mệ vui rồi, vậy nhá, học bài đi !"
...tôi đã lặng người một hồi lâu và những dòng suy nghĩ, cứ thế cuộn xoáy trong tâm trí tôi
"Cảm ơn cháu nhé". Lời cảm ơn và một nụ cười hiền hậu của bà lão chợt cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Nụ cười ấy đẹp như nụ cười hiền của mệ khi biết tin "Tết này cháu về mệ ạ !"
[1]: tiếng miền Trung, gọi bà là mệ
[2]: kẹo lạc với mạch nha, đường mía được kẹp bởi hai miếng bánh tráng nhỏ
[3]: tôi nhớ mãi ngày ấy, một chiếc xe kiểu dáng Volkswagen Beetle màu đen
[4]: túi, gói
[5]: gọi trực tiếp qua camera
Tác giả: Sundra

Nhận xét
Đăng nhận xét